Sep 26 2011

Người quan trọng nhất trong cuộc đời.

Chuyện xảy ra tại một trường đại học của Mỹ.

Sắp hết giờ giảng, giáo sư bỗng đề nghị với các sinh viên, “Tôi cùng mọi người thử một trắc nghiệm nhỏ, ai muốn cùng tôi thử nào?”

Một nam sinh bước lên.

Giáo sư nói, “Em hãy viết lên bảng tên của 20 người mà em khó có thể dời bỏ”. Chàng trai làm theo. Trong số tên đó có tên của hàng xóm, bạn bè, và người thân…

Giáo sư nói: “Em hãy xoá tên của một người mà em cho rằng không quan trọng nhất!”. Chàng trai liền xoá tên của người hàng xóm.

Giáo sư lại nói: “Em hãy xoá thêm một người nữa!”. Chàng trai xoá tiếp tên của một đồng nghiệp.

Giáo sư nói tiếp: “Em xoá thêm tên một người nữa đi”. Một người không quan trọng nhất trong cuộc đời. Chàng trai lại xoá tiếp…..

Cuối cùng, trên bảng chỉ còn lại ba cái tên, bố mẹ, vợ, và con. Cả giảng đường im phăng phắc, mọi người lặng lẽ nhìn vị giáo sư, cảm giác dường như đây không còn đơn thuần là một trò chơi nữa rồi!!

Giáo sư bình tĩnh nói tiếp: “Em hãy xóa thêm một tên nữa!”. Chàng trai chần chừ, rất khó khăn mới đưa ra được sự lựa chọn….anh đưa viên phấn lên….. và gạch đi tên của bố mẹ!

“Hãy gạch một cái tên nữa đi !”, tiếng của vị giáo sư lại vang lên bên tai. Chàng trai sững lại, rồi như một cái máy, từ từ và kiên quyết gạch bỏ tên của đứa con trai…

Và anh bật khóc thành tiếng, dáng điệu vô cũng đau khổ.

Vị giáo sư chờ cho anh bình tĩnh lại hồi lâu và hỏi: “Lẽ ra người thân thiết nhất với em, phải là cha mẹ và đứa con, bởi cha mẹ là người sinh thành và dạy dỗ em nên người, đứa con là do em dứt ruột sinh ra, còn người vợ thì có thể tìm người khác thay thế được, vậy tại sao, với em người vợ lại là người mà em khó dời xa nhất?”

Cả giảng đường im lặng, chờ nghe câu trả lời.

Chàng trai bình tĩnh và từ tốn nói: “Theo thời gian, cha mẹ sẽ là dời bỏ tôi mà đi, con cái khi trưởng thành, cũng chắc chắn sẽ rời xa tôi, người luôn ở bên, làm bạn với tôi suốt đời, thực sự chỉ có vợ tôi!”


Sep 12 2011

Em là tình đầu, nhưng cô ấy mới là vợ anh

Hôm nay anh dẫn cô ấy đi cùng tới mời em dự lễ cưới. Em đánh cái nhìn thăm dò một lượt từ đầu đến chân với vợ chưa cưới của anh. Rồi có gì đó như ngạc nhiên quá đỗi trong mắt em. Anh đủ tinh tế để nhận ra điều đó.

Anh càng đủ dũng cảm để nhận ra sự thoáng buồn trên gương mặt cô ấy.

Cô ấy biết chúng mình là mối tình đầu của nhau. Cô ấy tôn trọng điều đó. Và nó cũng là lí do khiến anh yêu và tôn trọng cô ấy. Suốt buổi nói chuyện giữa 3 người, em không ngừng đả động tới những kỉ niệm. Em còn “khéo léo” nhắc cô ấy về những thói quen, sở thích ăn uống của anh với lí do giúp cô ấy hiểu anh hơn. Em đang cố chứng tỏ rằng em hiểu anh đến từng chân tơ kẽ tóc, rằng em là người con gái đã từng chia sẻ với anh, rằng mình từng yêu nhau, rằng cô ấy là người đến sau.

Đâu cần em phải làm thế, cô ấy luôn biết vị trí của mình. Anh có cảm giác em như một con nhím bị tổn thương, xù lông lên phòng vệ. Kì lạ là ở chỗ, ngày đó, chính em là người quyết định ra đi. Vậy mà giờ đây em có gì đó như hậm hực.

Sau những lời em nói, cô ấy luôn giữ một nụ cười trên môi, mặc dù anh biết đó là một nụ cười gượng gạo. Cô ấy đủ lịch sự để nói với em những lời cảm ơn nhẹ nhàng sau mỗi chỉ dẫn “thân tình” của em. Lúc đó anh càng nhận ra rằng, chính tình yêu lớn lao mà cô ấy dành cho anh khiến cô ấy có thể giữ thái độ hòa nhã đến thế. Và anh thấy mình thật hạnh phúc khi yêu và được yêu cô ấy.

Anh thừa nhận, mối tình đầu với em là kí ức, là quá khứ không thể nào xóa nhòa trong anh. Nhưng tình yêu với cô ấy chính là tương lai và hạnh phúc của cuộc đời anh. Mà muốn sống tốt thì người ta cần hướng về phía trước. Anh yêu người con gái ấy không phải để lấp khoảng trống mà em để lại, càng không phải là vật thế chân. Anh yêu cô ấy vì cô ấy là chính mình. Với anh, cô ấy không phải là người đến sau mà là người ở lại với cuộc đời anh.

Có thể em đã không biết rằng, những lời em nói về tính cách, sở thích hay thói quen của anh chỉ đúng là anh của quá khứ. Cái con người hiện tại mà vợ chưa cưới của anh yêu hoàn toàn không giống với con người mà em từng cho là mình hiểu rõ ấy.

Yêu cô ấy, anh không phải đánh mất mình, nhưng anh thay đổi cuộc sống của mình, vì thế những thói quen, tính cách cũng thay đổi. Nó phù hợp với cô ấy. Và vì vậy anh biết chắc, anh mà em nhắc tới, hoàn toàn khác với anh bây giờ – người chồng sắp cưới của cô ấy.

Ra về, anh khẽ khàng hỏi: “Em có chạnh lòng không?”. Cô ấy nói rất nhẹ:

- Không anh ạ, chị ấy là mối tình đầu của anh, nhưng em mới là vợ anh.

Cô ấy nói đúng. Em là mối tình đầu, nhưng cô ấy mới là vợ anh. Và điều đó là điều làm anh hạnh phúc nhất.

Hoài Thu – Theo Dân Trí

Aug 21 2011

It’s Not Goodbye – Laura Pausini

Now what if I never kiss your lips again
Or feel the touch of your sweet embrace
How would I ever go on
Without you there’s no place to belong

Well someday love is gonna lead you back to me
But ’til it does I’ll have an empty heart
So I’ll just have to believe
Somewhere out there you thinking of me

CHORUS:
Until the day I’ll let you go
Until we say our next hello
It’s not goodbye
‘Til I see you again
I’ll be right here rememberin’ when
And if time is on our side
There will be no tears to cry
On down the road
There is one thing I can’t deny
It’s not goodbye

You’d think I’d be strong enough to make it through
And rise above when the rain falls down
But it’s so hard to be strong
When you’ve been missin’ somebody so long

It’s just a matter of time I’m sure
But time takes time and I can’t hold on
So won’t you try as hard as you can
To put my broken heart together again

CHORUS


Aug 11 2011

It Matters To Me – Faith Hill

Baby tell me where’d you ever learn
To fight without sayin’ a word
Then waltz back into my life
Like it’s all gonna be alright
Don’t you know how much it hurts

When we don’t talk
When we don’t touch
When it doesn’t feel like we’re even in love
It matters to me
When I don’t know what to say
Don’t know what to do
Don’t know if it really even matters to you
How can I make you see
It matters to me

Maybe I still don’t understand
The distance between a woman and a man
So tell me how far it is
And how you can love like this
‘Cause I’m not sure I can

When we don’t talk
When we don’t touch
When it doesn’t feel like we’re even in love
It matters to me
When I don’t know what to say
Don’t know what to do
Don’t know if it really even matters to you
How can I make you see
It matters to me

—-

I’m no quitter but I’m tired of fighting… Giving all up.


May 23 2011

Truyện cực ngắn

Những câu truyện cực ngắn nhưng ý nghĩa lại cực dài….


QUỲNH CHÂU

Ba nó bỏ đi lúc nó còn đỏ hỏn. Ngoại và mẹ nuôi nó trong nghèo khó. Đau khổ – Và cả hạnh phúc.
Được vài năm, cái đói nghèo cướp mất ngoại. Thiếu hơi bà, nó ngằn ngặt khóc đêm. Mẹ chỉ ôm nó vào lòng, để tay lên ngực trái, dỗ dành: “Ngoại có đi đâu! Ngoại ở đây mà!”. Vậy là nó nín.
Rồi mẹ cũng theo bà. Hôm tang mẹ, thấy dì khóc, nó bảo: Mẹ có đi đâu! Mẹ ở đây mà!” rồi lấy tay đặt lên ngực trái, chỗ trái tim. Nó dỗ thế mà dì chẳng nín, lại ôm nó khóc to hơn.

TIẾNG CHIM
TRẦN QUANG MÙI

Dịp hè, thằng nhỏ về quê. Nó hỏi ông ngoại:
- Sao vườn ông không có tiếng chim?
Ông ngoại trả lời:
- Chim bị người ta đánh bẫy, đưa về thành phố bán. Ông nghe kể, cha cháu cũng nuôi nhiều chim lắm, có con biết nói ”Hê-lô” phải không?
Thằng nhỏ im lặng trở về thành phố. Sáng hôm sau, cha nó quát tháo ầm ĩ.
- Ai mở cửa các lồng chim? Chim bay đi hết rồi…!

Thằng nhỏ nhìn trời. Nó mong bầy chim mau trở về với vườn cây của ông ngoại.

BA
LÊ HOÀNG ĐÔNG PHƯƠNG

Lớp 12. Tôi không có thời gian để về nhà xin tiền ba như hai năm trước. Vì thế ba phải đích thân hàng tuần đem tiền xuống cho tôi. Từ nhà tới nơi tôi trọ học cách l5km. Nhà nghèo không có xe máy ba phải đi xe đạp. Chiếc xe gầy giống ba.

Tôi chuẩn bị mua hồ sơ đăng ký thi đại học, không có thời gian về tôi lại nhắn ba. Lần này sau khi đưa 100 ngàn cho tôi, ba hỏi: ”Còn dư được đồng nào không con”. Tôi đáp ” Dạ dư 4 ngàn ba ạ”. ”Cho ba 2 ngàn để lỡ xe hư như lần trước thì có mà sửa”.
Ba đi rồi, tôi nhìn theo, nước mắt rưng rưng.

CHÁU NỘI TỘI NGOẠI
DIỆP QUANG

Chị tôi sinh. ”Nhóc tì” khóc suốt đêm. Tôi rất ”dị ứng” tiếng trẻ. Ngoại ẵm thâu đêm. Chị ngủ như chết. Thương mẹ, lại mất giấc, tôi bẳn tính: ”Cháu nội tội ngoại”. Chị rớt nước mắt.

Tôi có vợ và sinh con. Vợ bị khâu nhiều mũi, mất sữa hẳn. Thiếu sữa mẹ, ”cục cưng” quấy hết cỡ. Nội ốm, nằm viện lâu dài. Bế một chốc, tôi gắt ầm ĩ. Bà ngoại sang, bồng thâu đêm suốt sáng. Vợ tôi ngủ li bì.

Chị nhìn tôi, tôi nhìn chị, ân hận.

THỊT GÀ
NGUYỄN TUẤN

Tạnh mưa, bọn trẻ bưng cơm đang ăn trước cửa. Tý khoe: ”Nhà Tý ăn thịt gà”. Đêm đó, bà Tám chửi: ”Mả cha nó, nghèo mạt kiếp tiền đâu ăn gà, nó ăn gà bà, nó chết bất đắc”.

Ông giáo buồn lắm, ngã bệnh, đột ngột qua đời. Thương tình, hàng xóm lo ma chay. Tý hớn hở vì nhà nó đông vui.
Trời đổ mưa. Thằng Tý la lớn: ”Con gà vô nhà, dậy bắt làm thịt ba ơi!”.
Mọi người nhìn theo. Thì ra, một con cóc dưới kẹt tủ đang giương mắt nhìn lên quan tài ông giáo.


May 13 2011

The Lazy Song – Bruno Mars

Today I don’t feel like doing anything
I just wanna lay in my bed

Don’t feel like picking up my phone
So leave a message at the tone
Cus today I swear I’m not doing anything

I’m gonna kick my feet up and stare at the fan
Turn the TV on
Throw my hand in my pants
Nobody’s gon’ tell me I can’t

I’ll be loungin’ on the couch just chillin’ in my Snuggie
Click to MTV so they can teach me how to dougie
‘Cause in my castle I’m the freakin’ man
Oh Oh

Yes I said it
I said it
I said it ’cause I can

Today I don’t feel like doing anything
I just wanna lay in my bed
Don’t feel like picking up my phone
So leave a message at the tone
‘Cause today I swear I’m not doing anything

Nothing at all
Woohoo ooh
Woohoo ooh hooh ooh ooh
Nothing at all

Woohoo ooh
Woohoo ooh hooh ooh ooh

Tomorrow I’ll wake up do some P90X
Meet a really nice girl have some really nice sex
And she’s gonna scream out ‘this is great’ (Oh my god, this is great)
Yeah-

I might mess around and get my college degree
I bet my old man would be so proud of me
But sorry pops you’ll just have to wait
Oh Oh

Yes I said it
I said it
I said it cus I can

Today I don’t feel like doing anything
I just wanna lay in my bed
Don’t feel like picking up my phone
So leave a message at the tone
‘Cause today I swear I’m not doing anything

No I ain’t gonna comb my hair
‘Cos I ain’t going anywhere
No No No No No No No No No
Oh

I’ll just strut in my birthday suit
And let everything hang loose
Yeah Yeah Yeah Yeah Yeah…
Ohh ohh

Today I don’t feel like doing anything
I just wanna lay in my bed
Don’t feel like picking up my phone
So leave a message at the tone
‘Cause today I swear I’m not doing anything

Nothing at all
Woohoo ooh
Woohoo ooh hooh ooh ooh
Nothing at all

Woohoo ooh
Woohoo ooh hooh ooh ooh
Nothing at all


Apr 28 2011

Vì anh nghiện em mất rồi

Câu chuyện tình yêu bọ xít… nhẹ nhàng mà hay phết…

—————

10h đêm…

Đứa con gái ngập ngừng trước cửa một phòng hát ở Fantasic Bar. Mấy thằng bảo vệ đưa mắt nhìn nó từ đầu đến chân, cái nhìn lả lơi và chẳng mấy thiện cảm, chúng thì thầm với nhau :

- Mặc nguyên cả đồng phục trường cấp 3 thế kia mà mò vào đây giờ này, chắc là “hàng họ” của thằng nào trên phòng VIP…

Rồi liếc nhau cười hô hố. Nó nghe thấy, tức lắm, nhưng không phản ứng. Rụt rè và thận trọng, đẩy nhẹ cách cửa phòng 103, một khe hở vừa đủ để nó có thể nhìn rõ. Tiếng nhạc chát chúa dội thẳng vào màng nhĩ làm tim nó đập mạnh hơn. Căn phòng lớn mờ mờ ánh đèn xanh đỏ cùng mùi gì đó nồng nồng xộc ra làm nó phải bụm miệng, suýt nôn. Băng ghế sopha dài vất vưởng dáng những thằng con trai tóc tai dựng ngược nằm, ngồi đủ tư thế, thậm chí không xác định nổi tư thế. Vài đứa lăn ra ngủ, vài đứa ngồi ườn mắt lim dim… Và nó thấy Vương Anh – thằng bạn nó đang gục mặt bên chiếc bàn kính lớn bày la liệt những gói trắng trắng bên một cái bình thủy tinh. Hoảng hốt, nó đẩy mạnh cánh cửa, xồng xộc chạy vào. Một thằng thấy thế, vội vớ cái điều khiển giảm âm lượng nhạc, cất giọng khàn đặc chòng ghẹo :

- “Mái” của thằng nào kia ?

Tức thì hơn chục cái đầu mắt lờ đờ ngóc dậy hướng ánh mắt về phía cửa. Con bé gọi to :

- Vương Anh !

Kẻ mang tên Vương Anh ngẩng đầu, thấy nó thì giật mình thảng thốt :

- Cái quái gì thế này ???

Nó chạy lại chỗ Vương Anh, lay lay vai thằng bạn :

- Đi về đi…

Vương Anh bật dậy, quát tướng :

- Mày điên à? Đến đây làm gì? Sao đi học xong không về nhà?

Nó yếu ớt :

- Đi về với tao, đi…

- Không! – Vương Anh trợn mắt – Ai bảo mày đến đây, con điên này…

Nó vẫn cố nài nỉ, nước mắt lưng tròng :

- Mày về thì tao mới về cơ…

Vương Anh lúng túng thật sự. Nó không biết phải nói gì với con bạn thân lúc này. Thấy ồn ào, những đứa khác bắt đầu chú ý. Vương Anh giận dữ ném mạnh lon Heineken trên tay xuống đất, bọt bắt tung tóe. Chợt, một thằng con trai mặc sơ mi trắng, có chiếc khuyên tai đen nhỏ xíu lấp lánh bên tai phải nãy giờ ngồi trong một góc quan sát, tay đang vân vê điếu cỏ, mỉa mai :

- Sao tao ghét mấy con “voọc” thích lo chuyện bao đồng thế nhở!

Nó quét ánh mắt tức tối về phía thằng con trai trong góc, mím chặt môi. Đặt điếu cỏ xuống bàn, thằng con trai tiến về phía nó, châm chọc :

- Ngọt nước ra phết. Vương Anh cho tao mượn bạn mày 1 hôm nhé.

Vương Anh quay mặt đi :

- Thôi Cường, bạn tao…

Cường nhếch mép, một bàn tay nó đặt lên hông đứa con gái. Theo phản xạ, con bé quay ngoắt lại, Cường lãnh trọn năm ngón tay thon dài trên má…đau rát.

- Đm!

Cường áp sát vào người nó, rít lên :

- Con ranh này…

Vương Anh hoảng hốt, đẩy Cường ra, kéo tay con bạn :

- Thôi, về!

Cánh cửa đóng sầm lại tức tối. Mấy thằng con trai ngơ ngác, chưa kịp hiểu chuyện gì vừa xảy ra. Cường lẳng lặng trở về chỗ cũ, mặt nó sa sầm, chậm rãi đưa điếu cỏ vừa cuốn lên môi. Rồi chẳng hiểu nghĩ sao, nó lại bỏ xuống. Nó thấy đầu ong ong, khó chịu. Không hiểu là do chất kích thích hay do con bé vừa rồi. Chưa bao giờ nó gặp đứa con gái nào trong bar dám thái độ bố láo với nó như thế. Ít ra thì quán bar này đã quá quen thuộc với Cường, và tất cả mọi người ở đây đều phải nể nó, vì cái độ chơi, và liều! Khuôn mặt đứa con gái cứ chập chờn trước mắt Cường, thánh thiện nhưng sắc sảo, nói chung là khó tả..! Bần thần một lúc, Cường quyết định bỏ về, nó thèm ngủ sau một tối chơi bời mệt rã rời. Xuống hầm để xe, nó chợt nghe tiếng thằng Vương Anh cằn nhằn :

- Kệ tao! Mày không phải nói nhiều. Đuổi thì tao đi, không phải thách!

Giọng đứa con gái như van lơn :

- Tao xin mày đấy…Bố mẹ mày đang lo lắm. Không ai trách mày đâu, cũng không bắt mày phải xin lỗi mà…

Vương Anh gắt lên :

- Ông bà ấy nhờ mày khóc thuê à mà phải sướt mướt ?! Mày biết tính tao rồi đấy, tao nói là tao làm…Từ mặt tao á? Đuổi tao khỏi nhà á? Tao đi rồi tưởng ông bà ấy phải mở tiệc ăn mừng chứ lại sai mày tới níu kéo à? Có phải bãi nước bọt đếch đâu mà nhổ xong lại liếm!

Bị phản ứng quá gay gắt, đứa con gái lặng im, nước mắt bắt đầu tuôn lã chã. Cường xuất hiện, phá tan sự im lặng đó :

- Nó nói đúng đấy, mày về đi…

Vương Anh sửng sốt :

- Cường..?

Cường nhìn thẳng vào mắt nó, nói :

- Chỗ tiền mày nợ bọn Linh lùn để anh em trả giúp cho, bao giờ có đưa lại sau cũng được. Đừng để ông bà già suy nghĩ nhiều. Mà từ nay cũng thôi cờ bạc đi, báu gì mấy đồng rẻ rách!

Vương Anh ngập ngừng :

- Nhưng…tao…

- Nhưng nhưng cái gì, cứ thế mà làm. Thôi, đưa bạn mày về đi, muộn rồi…

Nói rồi cắm chìa khóa vít ga phóng thẳng. Vương Anh thở dài, huých tay con bạn :

- Lên xe tao đèo về. Lần sau đừng có tự ý mò đến những chỗ thế này nhá. Vướng bọn con gái chúng mày mệt ruột lắm!

Con bé phụng phịu trèo lên xe, không quên hỏi lại :

- Mày sẽ về nhà chứ?

- Vầng! – Vương Anh gằn giọng.

+++

Giữa tháng ba không hiểu sao vẫn rét đậm rét hại. Đang ngủ bị mẹ gọi dậy ra ngân hàng rút tiền, Cường cáu lắm. Nhưng nghĩ lại, làm cái thằng con trai trong nhà, ngoài chơi với phá ra chả được tích sự gì, bố mẹ thì cả ngày lo làm ăn buôn bán. Dù mẹ nó có đắp cả cân phấn trang điểm lên mặt cũng không che được những nếp nhăn hằn rõ, nó thấy thương thương mẹ…Thôi thì chịu khó một tý cho bõ cái công bà ấy đẻ ra mình, Cường lồm cồm bò dậy, mặc quần áo, phóng ra Ngân hàng. Thủ tục xong xuôi cũng mất gần tiếng đồng hồ. Cầm cả bọc tiền trong tay, nó thầm nghĩ : “Với chỗ tiền này mình sẽ làm được những gì có ích hơn là việc đập đá phá mìn nhỉ”… Mải suy nghĩ, nó theo thói quen phóng thẳng đường Minh Khai ( con đường nhắn nhất đi tới Fantasic Bar, địa bàn của nó ) thay vì đường Lê Thánh Tông dẫn về nhà. Nó bực mình lẩm bẩm chửi vu vơ :

- Mẹ! Quên xừ mất! Tự nhiên mất thêm 1 đoạn xa tít mù, hãm thế!

Qua cổng trường Bình Minh, bỗng nó thấy một bóng người…quen quen. Cố lục lọi trí nhớ một hồi, chợt nó reo lên như vừa khám phá ra điều gì đó mới mẻ :

- Á! Con bé hôm nọ…!

Con bé đang đứng trước cổng trường vắng vẻ, tay cầm điện thoại, vẻ mặt bồn chồn lo lắng. Cường liếc đồng hồ, gần 6h tối rồi còn gì, chắc phụ huynh bận đột xuất không đến đón được nên cái mặt mới cau có thế kia. Mà ở khu đô thị mới này thì đào đâu ra xe ôm cơ chứ. Tự nhiên Cường bật cười. Vẻ sợ sệt của con bé khiến Cường như hả dạ. Nhưng rồi chẳng biết nghĩ gì, nó vòng xe ra trước mặt con bé :

- Xe ôm không em ?

Đứa con gái đang dán mắt vào màn hình cái điện thoại, tưởng thằng nào trêu ghẹo, bực bội :

- Không! Điên à.

- Hơ…Ai điên cơ?

Ngẩng mặt lên, chợt bắt gặp ánh mắt soi mói của Cường, con bé lắp bắp :

- Ơ ơ…bạn của…à…gì nhở…Cường…

Cường cố nhịn cười :

- Dạ thưa chị, em là Phạm Hùng Cường, chứ không phải Gì Nhở Cường.

Con bé đỏ mặt, lí nhí :

- Vâng…

- Thế chị có đi xe không ạ?

- Dạ thôi…

- Thôi thì đứng đấy đợi mấy anh thợ xây đi qua rồi về cùng các anh ý nhé ( mặt ngó lơ, huýt sáo, điệu bộ giả tạo ).

Con bé mếu máo :

- Dạ có…em đi…

Cường mỉm cười đắc thắng. Đi được một đoạn, con bé lên tiếng :

- Em cảm ơn nhé…

- Vì ? – Cường hỏi lại.

- Vì anh cho đi nhờ…Với vụ hôm nọ…

- Hôm nọ làm sao?

- Anh bảo Vương Anh về nhà…

- Ôi dào! Có gì đâu. Anh là con người của *, đạo đức ngời ngời, sống và làm việc theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh nên thấy những hành động đó không thể bỏ qua…

- Eo…điêu thế…

- Ơ. Anh thề. Anh mà nói dối đầu gối anh bằng nhau.

Con bé cười híp mí.

Ngưng một lát.

- Anh cũng xin lỗi nhé.

- Dạ?

- Vì hôm đó bất nhã với em ý.

- Vâng, em cũng là con người có tấm lòng vị tha cao cả, sống và làm việc theo chủ nghĩa Mac – Lennin, không để bụng chuyện cỏn con đâu ạ.

Cười vang sảng khoái.

- Em thú vị thật!

Con bé không nói gì, hai má nóng ran. Suốt quãng đường, cả hai đứa nói chuyện đều rất tự nhiên, như thể đã quen từ lâu lắm. Về đến nhà, con bé nhảy xuống xe, toe toét :

- Cảm ơn anh part 2, em về nhé!

- Ơ khoan…

Đang định bước vào thì Cường gọi giật lại, con bé quay đầu ngơ ngác :

- Dạ ?

- Không trả tiền xe ôm à? Thanh niên 2011 chả tự giác gì cả.

- Ơ em…- nó lúng túng – bao nhiêu ạ?

Cường tủm tỉm :

- Cho xin… cái tên!

Mặt con bé giãn ra :

- À…Trang ạ! Đủ chưa?

- Số nữa.

- Số giày hay số dép hả anh? ( giả nai )

- Số…máy bàn ý ( nhăn nhở )

- 016x52y99z0

- Số máy bàn nhà em dài thế? ( hỏi xoáy )

- Nhà em dùng thuê bao của…I-rắk mà anh. ( đáp xoay )

Lại cười :

- Ừ được. Thôi anh về nhé.

- Không vướng ạ…

- Ơ hay. Không về nữa bây giờ!

- Em đùa. Anh đi cẩn thận ạ. Thượng lộ bình an mà hạ lộ thì nằm im…

- Cái con người này…! – Cường thở dài ngán ngẩm, quay xe, nổ máy.

Trang chạy biến vào nhà, còn Cường nhanh chóng khuất sau con phố. Tự nhiên Trang lẩm nhẩm hát bài gì đó, không ai nghe rõ, chỉ biết vẻ mặt nó rạng rỡ hơn bình thường…

+++

Trang nằm thẩn thơ nghe nhạc. Nó thích Avril khủng khiếp. Đang quay cuồng với What The Hell, chợt điện thoại đổ chuông dồn dập, Trang uể oải nhoài người với lấy cái điện thoại trên bàn. Sms từ một số máy lạ :

- Em ơiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii…

Hơi bất ngờ, nhưng Trang rep luôn :

- Ơiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii

Kèm cái icon “” cười lăn lộn. Số máy kia trả lời rất nhanh :

- Em đang ở đâuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuu ?

Trang lém lỉnh :

- Ở đâu còn lâu mới nói. Anh là aiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii ?

Nửa phút sau :

- Đã thế anh cũng không bao giờ nói cho em biết anh là Cường, bạn thằng Vương Anh và là người lúc chiều đưa em về.

Trang khúc khích :

- Lộ rồi

- Ồ thế à. Em có muốn nghe anh thì thầm một chút không?

- Có. Em đang dỏng tai lên nghe đây.

Ngay lập tức, cuộc gọi đến hiện số của Cường.

- Dạ em đây.

- Chim sẻ gọi chim cu nghe rõ gật gù…

Im lặng.

- Em ơi!!!

Vẫn im.

- Em ơiiiiiiiiiiiiiiiiii !

Không trả lời.

- Trang ơi!!! – phát cáu.

- Dạ.

- Sao em không nói gì ???

- Anh bảo nghe rõ gật gù, em gật nãy giờ muốn gãy cổ anh không thấy à

- À ừ…Anh xin lỗi…

Kết quả là ngày hôm đó Cường nằm buôn điện thoại với Trang đến tận khuya, tổng thiệt hại lên tới hàng trăm nghìn đồng. Cường pha trò, còn Trang thì cười không ngớt. Đến khi mắt mi mắt nặng trĩu, Trang mới nhỏ nhẹ :

- Anh à…Em buồn ngủ rồi. Để hôm khác nói chuyện tiếp nhá.

- Ừ. Thế chúc em ngủ ngon với cả mơ về anh nhé.

- Mơ về anh thì khác gì ác mộng.

Cường giận dỗi :

- Đùa chứ…Tụt hết cảm xúc. Ngủ đi. Ứ chơi với em nữa!

Cường cúp máy “rụp” một cái khá là phũ phàng, Trang ngẩn ngơ, rồi cười tủm tỉm :

- Đồ trẻ con!

Những ngày sau đó, Cường chủ động gọi điện, nhắn tin cho Trang nhiều hơn. Bỗng dưng Cường cảm thấy người con gái này khiến tâm hồn nó trở nên nhẹ nhõm khi tiếp xúc. Những câu nói đùa vu vơ, những lần Trang đành hanh “đá xoáy”, những lúc Trang dở trò trêu chọc, hay những cuộc tranh luận với Trang, Cường đều bị Trang “đánh gục” vì sự lém lỉnh của cô nàng, mà đôi khi cũng là do Trang chơi bài cùn ăn vạ. Càng ngày Cường càng nhận ra thời gian nó dành cho Trang quá nhiều, đến nỗi mà nó bỏ ngoài tai lời rủ rê của mấy thằng bạn, ở nhà ôm khư khư cái Laptop chỉ để đợi Trang học bài xong là online nói chuyện. Một ngày không nhắn tin cho Trang, nó thấy thời gian cứ dài dằng dặc ra như con ốc sên bò trên cây bạch đàn…Trong người bức bối khó chịu và ruột gan thì cồn cào như người đói. Trang luôn có một cái gì nó, khiến nó bị cuốn hút ghê gớm, như chất kích thích vậy. Có lần Cường đã thành thật thổ lộ với Trang về cái cảm giác đang đeo bám mình, Trang phá lên cười khoái chí :

- Há há! Chết chưa! Anh nghiện em rồi đấy!

- Có lẽ…

Trang tinh nghịch :

- Cai nhanh còn kịp.

Cường thở dài :

- Em thấy thằng nghiện nào cai thuốc được thành công chưa?

- Rồi mà.

- Nhưng anh không phải thằng đó – lại thở dài phát nữa.

Trang trầm ngâm :

- Khi nào anh nghiện em như…nghiện đá mới nguy hiểm…

Chẳng nói chuyện với ai thoải mái được như Trang. Một cô gái đa cảm xúc, có thể vui buồn bất cứ lúc nào. Có thể chuyển từ trạng thái trẻ con nhí nhảnh sang người lớn sâu sắc chỉ trong tích tắc. Lắm khi thiếu điều Cường muốn thốt lên rằng Trang thật thần thánh. Chỉ ghét mỗi một điều, Trang hay động chạm vào “nỗi đau thầm kín” của Cường :

- Học xong anh định làm gì?

- Một xe 2 mũ.

- Là sao ?

Cường chép miệng :

- Đại học Giao thông vận tải, khoa đứng đường vẫy vẫy ý.

- Chả hiểu – Trang ngơ ngác.

Cường hóm hỉnh :

- Tên khoa học của nó là “Xe Ôm” em ạ.

- Ờm…Nhìn anh cũng có triển vọng phết – giọng đá đểu thấy rõ.

- Cảm ơn…Ai cũng khen anh thế.

Trang ôm bụng cười ngặt nghẽo :

- Anh không có ước mơ nào to lớn hơn một chút à?

- Có chứ – Cường giả bộ ngây thơ – Hồi bé anh toàn ước làm siêu nhân đi bảo vệ Trái đất ấy.

- Em không đùa – Trang nhăn mặt – Anh cũng lớn rồi, cũng phải có hoài bão chứ

Bằng cách nào hả em?

- Chơi bời ít thôi. Lớp 12 mà anh cứ học hành hời hợt thế này làm sao có tương lai.

- Anh cũng muốn học hành tử tế lắm chứ, nhưng gia đình mới gặp chuyện buồn, thực sự anh chẳng còn tâm trí nào để mà học nữa…

Trang ái ngại :

- Gặp chuyện gì hả anh?

- À – Cường vờ thiểu não – con mèo nhà anh đi đâu mấy hôm nay rồi, anh thương nó lắm. Ăn không ngon nhưng ngủ như điên em ạ, khổ…

Những lúc ấy, Trang chỉ còn biết lắc đầu chán nản :

- Em chịu anh rồi !!!

Dần dần, Cường và Trang trở nên vô cùng thân

thiết. Cường giống như một người anh, người bạn, lúc nào cũng chăm chút cho Trang từng tí một, còn Trang thì chẳng biết tự bao giờ, đã trở thành một phần trong cuộc sống của Cường…Không thể thiếu!

+++

- Hy vọng đây là đợt rét cuối..!

Trang vừa xuýt xoa vừa run lên cầm cập. Gần một tuần nay, trời mưa không ngớt, gió vẫn ào ào thổi và khối không khí lạnh vẫn liên tục đổ bộ về đất liền. Tiết học thêm trôi qua nặng nề trong cái đói và cái rét! Thật vậy, bụng Trang bắt đầu réo lên anh ách như biểu tình chủ nó cái tội lười ăn bữa trưa. Trang lo lắng nhìn ra ngoài cửa sổ, nền trời đã ngả sang màu chiều muộn…

Tiếng chuông tan trường réo lên như dọa nạt. Trang lật đật thu dọn sách vở, kéo từng bước chân nặng nề ra khỏi lớp. Gió như đang tát thẳng vào mặt nó, lạnh buốt. Trang đội xụp cả mũ áo khoác lên đầu, kéo pécmơtuya sát cổ mà vẫn thấy rùng mình. Vừa bức ra khỏi cổng trường, điện thoại rung lên từng hồi…Nó dí sát mắt vào cái màn hình : “Cường á” !!?

- Sao hả anh?

- Nhìn về phía trước đi…

- Dạ ?

Trang đưa mắt nhìn quanh, một thằng con trai “dúm dó″ trong chiếc áo khoác mỏng manh đứng bên đường đưa tay vẫy Trang. Phải mất đến vài giây định thần lại, Trang mới thốt lên khe khẽ :

- Ôi trời…!

Cường thở hắt ra khói, nhìn Trang trìu mến :

- Về thôi em.

Trang nhặng xị :

- Ai bắt anh lên trường đón em vào cái thời tiết giết người này hả? Lại còn ăn mặc như kiểu gia đình thiếu thốn thế kia?

- Chẳng lẽ để em đi mưa một đoạn dài ra điểm Bus, anh biết thừa hôm nay thứ 7 bố mẹ em về muộn không đi đón em được rồi nhé…

- Anh là ma xó à?

- Ừ…

- Sao mặt anh gian thế?

- Mặt anh gian để cho giống mặt em.

Trang đấm thùm thụp vào lưng Cường, ngặt nghẽo :

- Đồ quái vật..!!!

Trời mưa mỗi lúc càng thêm nặng hạt, gió càng thêm dữ dội. Ánh đèn đường vàng vọt rọi xuống đường bóng nhẫy, soi sáng rõ toàn thân thằng con trai đang lẩy bẩy…Chiếc ô cầu vồng của Trang không đủ che chắn hết những giọt mưa tới tấp hắt vào mặt Cường, nó oằn mình theo từng đợt gió, vặn vẹo, lung lay. Trang gồng mình cố giữ chiếc ô cho chắc, nó rụt rè thì thầm vào tai Cường :

- Anh lạnh không?

- Cũng hơi hơi…

- Hơi cái đầu anh! Anh hứng hết mưa hết gió của em rồi còn gì. Thế này về ốm thì sao?

- Ừm…Anh khỏe như chú voi con ở bản Đôn ấy…Không sợ.

- Vớ vẩn. Anh mà ốm thì em áy náy lắm đấy.

- Ơ…Anh tự nguyện mà. Em ngồi yên đi.

Bàn tay Cường tím tái, tê cứng vì lạnh. Con đường còn khá dài. Trang bồi hồi, một cái gì đó đang nhen nhóm trong lòng nó, khó tả. Hai bên đường, người ta đóng hết cửa tránh gió lùa, ánh đèn hắt ra từ những ngôi nhà không đủ sưởi ấm 2 sinh linh đang run lên vì lạnh. Cả khoảng áo trước ngực, và mái tóc bờm xờm dựng đứng của Cường giờ đây ướt nhẹp. Cái buốt giá đang dần thẩm thấu qua lớp vải, ngấm vào da thịt thằng con trai không quen khắc nghiệt. Đột nhiên, Trang vòng hai tay ra phía trước, ôm Cường thật nhẹ, nó ngượng ngùng :

- Đỡ lạnh hơn không?

- Ừ…

Cường mỉm cười, tim bỗng lệch nhịp với tần xuất cao hơn. Và đúng là, hai người khi là một thì ấm hơn thật! Suốt quãng đường, không ai nói với ai thêm điều gì nữa. Chỉ có những đoạn độc thoại từ hai não bộ gần nhau, mà có thể cả hai cùng hiểu được…

Cánh cổng gỗ và hàng rào trắng muốt hiện ra trước mắt. Trang bước xuống xe, nó nhìn Cường đầy vẻ biết ơn và…tội lỗi :

- Hay anh vào nhà đợi lát nữa ngớt mưa rồi về?

- Thôi – Cường xua tay – Mẹ anh đang mong lắm ấy.

Trang bật cười gượng gạo :

- Nhưng mà lạnh lắm..?!

- Ừ…Cũng lạnh hơn một tẹo…Mình đồng da sắt như anh, lo gì.

Cường nhăn nhở.

- Em vào nhà đi – Cường giục.

- Vâng. Anh về đi.

- Em vào nhà anh mới yên tâm về được.

- Anh về thì em vào, ai bắt đi đâu mà sợ…

- Ừ – thằng con trai cười dịu dàng, phóng đi như gió.

Đó là lần đầu tiên, Trang biết bần thần đứng tiễn một đứa con trai, cho đến khi chỉ còn là một chấm nhỏ nơi phía cuối con đường như vậy…

+++

Cường về đến nhà, cực nhọc mãi mới dắt được xe vào. Những cơn gió đã ngừng đeo đuổi. Toàn thân đông cứng lại, xương quai hàm tưởng như bất động, không tài nào há nổi miệng ra. Bố ngồi trong phòng khách, thấy thằng con trai tiêu điều, ướt sũng, sửng sốt :

- Mày đi đâu về mà như ghẹ lột thế hả con?

Cường lắc lắc đầu, không nói nên lời, dò dẫm bước vào phòng tắm. Việc đầu tiên nó phải làm là ngâm mình trong nước nóng cho “tan” ra đã !!!

Năm phút sau, máy Cường gừ gừ báo tin nhắn đến.

- Anh về đến nhà chưa?

Cường tủm tỉm. Mỗi lúc được Trang quan tâm, nó vui lắm, như con trẻ được quà vậy.

- Anh đang nằm trong gầm xe tải.

- Liên thiên ! Anh toàn dọa tinh thần nhau thôi nhá.

- Anh mà phải dọa? Thanh niên 2011 tư cách đầy mình thế này mà phải dọa trẻ con á? Em không tin anh ra ngoài đường nằm thật cho em sợ bây giờ.

Trang hoảng hốt :

- Thôi thôi. Em xin anh. Đừng manh động. Nhưng mà…sao anh tốt với em thế?

Cường khựng lại vài giây. Quả thật, câu hỏi này của Trang đã xoáy sâu vào tâm can nó. Ờ…Sao lại tốt với Trang như thế nhỉ? Sao lại quan tâm Trang nhiều như thế nhỉ? Sao những lúc không được nói chuyện với Trang lại thấy trống vắng thế nhỉ? Và…sao mỗi khi gặp Trang, lòng nó lại hân hoan đến lạ? Cái gì đó thôi thúc Cường phải nói, dù biết nếu thất bại, mọi chuyện sẽ tồi tệ đến mức nào…

Trang nhận tin nhắn từ Cường sau gần 30 phút chờ đợi, mắt nó mở to hết cỡ đọc những dòng chữ như đang nhảy nhót trên màn hình :

- Nói chung là yêu đó…À mà đó có phải là yêu không…mà sao vắng em thì buồn…Ố ô..

Trang bò lăn ra cười sặc sụa, rep lại :

- Em chưa thấy ai tỏ tình như anh đấy.

Cường đỏ mặt. Tự nhiên nó thấy lúng túng quá. Nó ấn số gọi cho Trang :

- Dạ – Trang vẫn nhỏ nhẹ.

- Anh…yêu em…thật ấy…

- Yêu…vì sao ạ?

- Vì em là em.

- Anh không sợ em từ chối à?

- Anh…- bỗng Cường ngập ngừng – Sợ chứ…Nhưng nghiện rồi, chả ngại nữa…

Im lặng.

Nín thở.

Chờ đợi.

- Thế…

- Sao hả em? – Cường vồ vập.

- Thế thích em lâu chưa…?

Bao nhiêu dây thần kinh trên mặt Cường nãy giờ co vào vì căng thẳng, giờ giãn ra thoải mái. Nó cười thật tươi :

- Từ năm 1945 rồi ấy…

Thế là yêu nhau!

+++

Ngày ngày, Cường thực hiện nhiệm vụ của “Thằng-Người-Yêu” một cách ngoan ngoãn theo yêu cầu của Trang về tiêu chuẩn “trai ngoan”. Nghĩa là : sáng gọi Trang dậy lúc 6h15, chiều không phải đi học thêm thì qua trường đón Trang đúng 5h15, tối đi chơi phải về nhà trước 9h30, đọc trước bài, soạn sách vở đầy đủ trước khi đến lớp, và phải lựa chọn : Hoặc là Trang, hoặc là đá, cỏ, ke…Cường đã dần quen với nếp sống “lành mạnh” mà Trang tạo dựng cho nó, tự nhiên thấy cuộc sống có ý nghĩa hẳn. Đến nỗi bố mẹ Cường cũng không thể tin nổi đây là chính là thằng con trai sống trong cái nhà này mười tám năm giời ăn chơi phá phách. Mọi thay đổi của Cường cũng nhờ cả vào sự nỗ lực của Trang. Đôi khi, Cường vẫn hay gây bất ngờ, kiểu như một hôm, nó lù lù xuất hiện trước cổng trường Trang, mà không phải tầm giờ “đón cháu”, vẫy Trang cười toe toét :

- Em ơi đi ăn bánh đi…Anh đói quá !!

Trang ngạc nhiên :

- Em có dặn anh đón em giờ này đâu? Sao lại đến?

- Ờ…Tại anh nghiện em mà, vã thì phải đi tìm thuốc chứ.

Trang tát “yêu” một cái rõ đau, nhăn mặt :

- Chưa từng thấy con người nào thô lỗ và lộ liễu như anh ý!

Lại có sáng, Cường gọi Trang dậy muộn, vừa lon ton chạy vào lớp cho kịp giờ thì điện thoại Trang báo tin nhắn đến :

- Em ơi. Anh gửi xe xong từ chỗ gửi xe chạy vào trường hết 3 phút, đến cổng trường thì đã muộn 10 phút rồi. Thằng bảo vệ nó không cho anh vào? Bây giờ em bảo anh về hay đồ sát nó?

Trang hốt hoảng :

- Này, anh đã hứa là bỏ thói côn đồ rồi đấy. Nếu không được vào thì về nhà chơi ngoan, không nghịch bẩn, cấm la cà ngoài đường nhá!

- Vâng ạ – Cường nhăn nhở. Và nó yên tâm về nhà…ngủ tiếp.

Hay là khi, Trang bất ngờ gọi cho Cường, nhõng nhẽo :

- Cường ơi..! Em không ngủ được! Kể chuyện cổ tích cho em.

Cường méo mặt :

- Em gọi 19001589 bảo chị Mây Hồng kể cho mà nghe, anh có biết truyện nào đâu.

- Không – Trang nũng nịu – Em thích anh cơ không thích chị Mây Hồng…

- Anh còn chưa được nghe bao giờ thì kể cho em làm sao ?

- Học nhà trẻ cô giáo chết à? Không thuộc thì bịa ra cũng được! – Trang giận dỗi.

- Vâng. Thế em thích nghe truyện gì?

Trang đổi giọng luôn, ngợt xớt :

- Truyện gì mà có mụ phù thủy với hoàng tử đẹp trai ý.

Cường khổ sở ngồi bịa ra một câu chuyện, không đầu, không cuối, chi tiết rời rạc, nội dung lung tung, nhưng rốt cuộc, Trang vẫn chìm vào trong giấc ngủ, thật ngon…Trong giấc mơ, nó biến thành mụ phù thủy, còn Cường là “hoàng tử đẹp trai”…

Tình yêu của chúng nó, sôi nổi, cháy bỏng, hạnh phúc nhưng lắm lúc cũng rất êm đềm. Và có lẽ nó sẽ cứ nhẹ nhàng trôi qua như vậy nếu không có ngày hôm ấy…

+++

Cường đang say sưa “giấc mơ trưa” thì điện thoại kêu inh ỏi. Nó nhăn nhó cầm máy lên nói như quát :

- Cái gì thế ?

Thằng bạn Cường giọng the thé quát lại còn to hơn :

- Thế cái…mế! Giờ này còn nằm đấy mà vắt lưỡi à? Em Trang nhà mày đang tung tăng trong hiệu sách với thằng ranh nào đẹp zai đeo kính trông tri thức lắm, như kiểu yêu nhau ấy. Quả này thì anh em cưa sừng mày ngâm rượu thuốc nhá!

Cường bật dậy, hỏi dồn dập :

- Thằng nào? Lúc nào? Ở đâu? Mà có chính xác không?

- Nhà sách Tùng Linh. Vừa mới vào xong. Mắt tao 10/10 đấy thằng khỉ ạ. Tin hay không tùy mày. Tao báo cho mày thế thôi, nhá.

Thằng bạn tắt máy. Mặt Cường nghệt ra như chưa hiểu hết. Có cái gì đó đang dâng lên cổ họng nó, đắng nghét…!

+++

Gần khuya, vẫn chưa một cuộc gọi, một tin nhắn từ Cường, Trang bần thần sốt ruột, hết đi ra lại đi vào, tay nó như muốn siết nát bét cái điện thoại. Đến khi không còn kiên nhẫn được nữa, nó bực bội gọi cho Cường, máu trong huyết quản cứ sôi lên sùng sục.

- Gì?

- Anh đang ở đâu? – Trang gắt.

- Nhà chứ đâu.

- Tại sao không nhắn tin cho em?

- Thế chiều nay em đi đâu?

- Em…

- Hả?

- Đi mua sách với thằng bạn em.

- Bạn nào?

- Giang Nam. Mà sao anh biết?

Cường không đáp, nhếch môi cười khẩy, hỏi lại mỉa mai :

- Có vẻ thân thiết?

- Ừ. Bạn ấy học giỏi nhất lớp em mà. Với lại hay giúp đỡ em lắm. Chiều nay bạn ấy dẫn em đi mua mấy quyển tài liệu ôn thi. Ai như anh suốt ngày chơi bời, chả chịu lo học hành…

- Vầng – Cường chua chát – Anh cũng chỉ là thằng ít học, dặt dẹo, ất ơ. Không với tới em được. Thôi thì em cứ yên tâm mà làm “đôi bạn cùng tiến” với cái thằng Giang Nam ấy. Anh không làm phiền, không đeo bám nữa. Xin lỗi vì những ngày qua làm mất thời gian của em vào cái trò yêu đương vô bổ nhé. Em học tốt!

- Ơ….Anh điên à?

Cường dập máy, những tiếng “tút…tút…” dài như xé nát trái tim Trang. Nó đâu ngờ… Trang vội vã, điên cuồng ấn gọi lại, nhưng vô ích. Thuê bao! Nó bàng hoàng, ngồi thụp xuống đất. Đôi mắt vô hồn, vô hướng. Màn đêm đen đặc phủ kín tâm can…

+++

2 tuần liền, Cường nhất định không chịu liên lạc với Trang. Dù nhiều khi nỗi nhớ khiến nó quay quắt, khổ sở. Điện thoại vẫn tắt, ném dưới gầm giường lăn lóc như một tên tội đồ phản chủ. Trang là đứa con gái đầu tiên làm cho Cường phải khóc! Nhiều đêm, nước mắt đẫm gối khiến nó thậy mình chẳng khác một thằng con trai hèn hạ. Nó nhận ra mình thật vô dụng, bỏ đi, hư hỏng. Nhiều lúc nó cố kìm nén cảm xúc, moi cái điện thoại từ dưới gầm giường lên, nhưng rồi lại không dám mở máy. Nó sợ sẽ đọc được những tin nhắn của Trang, sợ mình lại xiêu lòng, quỵ lụy. Đôi môi đã biết bao lần rớm máu vì những xúc cảm quá mãnh liệt chẳng thể bật ra. Cường lại tìm đến đá, khói trắng mơ màng… Trong cơn mê, trong ảo giác, nó vẫn thấy Trang đứng đó, nhìn nó với ánh mắt van nài, như lần đầu tiên gặp con bé ở nơi đây. Cường gào thét, đập phá. Lũ bạn nhìn nó bằng ánh mắt sợ sệt. Cho đến khi kiệt sức, nó lăn ra ngủ như một con thú bê bết vì vật lộn với kẻ thù. Những tưởng chất kích thích sẽ làm Cường quên được Trang, nhưng vô ích, chúng càng khiến nỗi nhớ hằn sâu trong tâm trí thằng con trai ngang ngược. Để rồi ngày nào, nó cũng phi xe đến trước cổng trường Trang, đứng từ rất xa, dõi theo con bé…

+++

Trang gần như suy sụp. Mọi cố gắng của nó hoàn toàn đổ bể khi nghe Vương Anh phong phanh nói rằng Cường lại ngựa quen đường cũ. Nó muốn, rất muốn làm một cái gì đó, kéo Cường quay lại bên mình, nhưng không thể. Lý trí nói rằng nó chẳng phải kẻ thua cuộc, không được vùi dập lòng tự trọng bản thân dễ dàng như vậy. Nhưng một điều mà chẳng ai có thể phủ nhận : nó nhớ Cường tha thiết!

Rex Cafe hai tuần nay ngày nào cũng có mặt Trang. Khi thì ngồi 1 mình cafe đen đặc, khi thì đi cùng con bạn thân ngồi trên tầng 4. Trang thường đau đáu nhìn về phía trước, như cố lục lọi những kí ức chưa xa…

Tách Cappuccino nghi ngút khói. Trang cầm muỗng chọc, rồi khuấy tan cái hình trái tim bằng bột cacao ở giữa. Khuôn mặt nó xám xịt, lầm lì…

Con bạn thân đang cầm điện thoại của Trang “tọc mạch”, bỗng nó kêu lên :

- Hộp thư đến của mày full rồi này. Tao xóa bớt đi nhé.

- Không – Trang nhảy dựng lên – Cấm mày đấy!

- Không xóa thì để làm gì? Bố con điên!

- Ừ…Kệ tao…Tao cần nó mỗi lúc cô đơn…

Trang cúi gằm mặt, sống mũi cay xè. Con bạn thở dài, quay đi chỗ khác… Nó hiểu Trang mà…

+++

Những ngày ảm đạm cuối đợt rét thực sự đã qua đi. Nắng dát vàng con đường, xuyên qua từng kẽ lá, khiến Trang phải nheo mắt lại vì chói. Trời chiều nhưng nắng vẫn chưa tắt. Trang bỗng thấy mình bơ vơ trước cổng trường rộng lớn. Đôi bàn chân xinh xắn bước những bước ngắn thật chậm trên con đường còn bỏng rát nắng đầu hè. Bỗng có tiếng gọi làm nó giật mình :

- Trang !

Trang ngỡ ngàng, đôi môi thổn thức, cặp mắt tròn xoe. Cường đứng đó, ngay sau nó, khuôn mặt rạng rỡ như màu nắng. Trang chợt định thần, nó bước nhanh, cố lảng tránh. Như một đoạn phim quay chậm, bàn tay Cường rụt rè đưa ra, nắm lấy tay nó, nhẹ nhàng nhưng cương quyết…

- Anh xin lỗi…

Trang nín thở. Trái tim nó gần như ngừng đập. Cường lên tiếng :

- Những ngày qua, anh đã nhận ra rằng, thật sự…thiếu em anh không sống được.

Trang cố vùng tay ra, nhưng Cường càng nắm chặt.

- Em biết không…Anh bỏ đá, bỏ cỏ, bỏ ke…Bỏ hết. Anh không còn đi chơi đêm, không đi học muộn, không cả ngủ gật trên lớp nữa…Ngày nào anh cũng dành thời gian học một ít, dù anh biết không bao giờ anh được bằng Giang Nam, hay bằng bất cứ người bạn nào của em, nhưng anh đã rất cố gắng. Điện thoại của anh từ hôm đó đến giờ vẫn chưa mở lên, vì anh sợ anh lại nghĩ đến em, sợ anh sẽ không kiềm chế được cảm xúc mà lại gọi cho em…Anh sợ mất sĩ diện của một thằng con trai…Nhưng mà…Anh thất bại rồi…!

Trang nuốt gọn từng lời Cường nói, tai nó như ù lên, tim nó rộn ràng, nước mắt tuôn lã chã. Giờ đây, những nỗi nhớ, những khoảnh khắc mỏi mòn chờ đợi, những hờn giận, yêu thương, đủ thứ, hòa tan…hóa thành nước mắt, đầm đìa trên khuôn mặt bầu bĩnh đáng yêu. Rồi bỗng nó nhoẻn miệng cười, rất khẽ :

- Anh thua rồi nhé…

- Ừ…Phải chịu thôi…

- Tại sao nhỉ?

Nắng chiều dịu dần, còn mặt Trangg vẫn nóng ran. Cường dịu dàng, kéo nó sát vào lòng, thủ thỉ :

- Vì anh…nghiện em rồi…!


Apr 20 2011

Blinded By Love – Lenka

I came home and nothing was right
It’s been a while since a fight
Well, maybe tonight
My need for love
Can cloud my sight

And I say things out of spite
Or I push you aside
No, I don’t know how to fix it
I am falling apart and I am breaking your heart

Help me to see
‘Cause I am blinded by love, blinded by love
And help me to be the one to guide us
Through the dark things we do

Now I know I can be tough sometimes
My words come out like knives
Cutting the space between us
And you try, yeah, I know you try

To just let things slide
But what good is that to us?
Oh, oh, I don’t know

I am falling apart and I am breaking your heart

Help me to see
‘Cause I am blinded by love, blinded by love
And help me to be the one to guide us
Through the dark things we do

Oh, I don’t know what possibly changed
We were so good, so good

And where is the light at the end of this tunnel
‘Cause I am falling apart and I am breaking your heart


Apr 16 2011

A reply from CEO of J.P. Morgan to a pretty girl seeking a rich husband

A young and pretty lady posted this on a popular forum:

Title: What should I do to marry a rich guy?

I’m going to be honest of what I’m going to say here. I’m 25 this year. I’m very pretty, have style and good taste. I wish to marry a guy with $500k annual salary or above.

You might say that I’m greedy, but an annual salary of $1M is considered only as middle class in New York.

My requirement is not high. Is there anyone in this forum who has an income of $500k annual salary? Are you all married?

I wanted to ask: what should I do to marry rich persons like you?

Among those I’ve dated, the richest is $250k annual income, and it seems that this is my upper limit.

If someone is going to move into high cost residential area on the west of New York City Garden(?), $250k annual income is not enough.

I’m here humbly to ask a few questions:

1) Where do most rich bachelors hang out? (Please list down the names and addresses of bars, restaurant, gym)

2) Which age group should I target?

3) Why most wives of the riches are only average-looking? I’ve met a few girls who don’t have looks and are not interesting, but they are able to marry rich guys.

4) How do you decide who can be your wife, and who can only be your girlfriend? (my target now is to get married)

Ms. Pretty

A philosophical reply from CEO of J.P. Morgan:

Dear Ms. Pretty,

I have read your post with great interest. Guess there are lots of girls out there who have similar questions like yours. Please allow me to analyse your situation as a professional investor.

My annual income is more than $500k, which meets your requirement, so I hope everyone believes that I’m not wasting time here.

From the standpoint of a business person, it is a bad decision to marry you. The answer is very simple, so let me explain.

Put the details aside, what you’re trying to do is an exchange of “beauty” and “money” : Person A provides beauty, and Person B pays for it, fair and square.

However, there’s a deadly problem here, your beauty will fade, but my money will not be gone without any good reason. The fact is, my income might increase from year to year, but you can’t be prettier year after year.

Hence from the viewpoint of economics, I am an appreciation asset, and you are a depreciation asset. It’s not just normal depreciation, but exponential depreciation. If that is your only asset, your value will be much worse 10 years later.

By the terms we use in Wall Street, every trading has a position, dating with you is also a “trading position”.

If the trade value dropped we will sell it and it is not a good idea to keep it for long term – same goes with the marriage that you wanted. It might be cruel to say this, but in order to make a wiser decision any assets with great depreciation value will be sold or “leased”.

Anyone with over $500k annual income is not a fool; we would only date you, but will not marry you. I would advice that you forget looking for any clues to marry a rich guy. And by the way, you could make yourself to become a rich person with $500k annual income. This has better chance than finding a rich fool.

Hope this reply helps. If you are interested in “leasing” services, do contact me.

signed,

J.P. Morgan CEO


Apr 3 2011

Fade To Black – Sonata Arctica

Beautiful guitar and deathly lyrics… perfectly fit my mood…

Life, it seems, will fade away
Drifting further every day
Getting lost within myself
Nothing matters, no one else

I have lost the will to live
Simply nothing more to give
T
here is nothing more for me
Need the end to set me free

Things not what they used to be
Missing one inside of me
Deathly lost, this can’t be real
Cannot stand this hell I feel

Emptiness is filling me
To the point of agony
Growing darkness taking dawn
I was me, but now he’s gone

No one but me can save myself, but it’s too late
Now I can’t think, think why I should even try

Yesterday seems as though it never existed
Death greets me warm, now I will just say goodbye